vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:

Anh hứa sẽ bỏ vợ để quay về bên chị, vậy là 12 năm rồi chị ấy chờ anh ly hôn với tôi.

Anh thú nhận mọi chuyện với tôi trong một sự rối bời mà chính anh cũng không biết làm sao để thoát ra. Tôi thương chồng, thương chính mình và thương cả người phụ nữ dại khờ vì tình yêu đó nữa. Cả ba chúng tôi đều đáng thương và tôi tin chúng tôi đều là những người tử tế. Vì thế mà ngày hôm nay tôi cũng không biết phải làm gì trong câu chuyện 3 người, giữa tôi, chồng và người tình của anh ấy.
Thoạt nghe mọi người sẽ nghĩ tôi có vấn đề gì đó nên mới nhắc tới chuyện chồng ngoại tình đơn giản như vậy. Nhưng nếu nghe ra mọi người sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của cả ba chúng tôi. Người thứ ba đó không có lỗi, nếu có cũng là vì chị quá yêu anh mà thôi.
Cách đây 12 năm, tôi và chồng cưới nhau. Tôi biết khi ấy anh không hoàn toàn yêu mình mà chỉ cưới để vừa lòng mẹ. Mẹ anh rất quý tôi, ngay từ khi tôi mới lên lớn bà đã “chấm” cho con trai của mình. Nhưng thủa đó anh và người ấy yêu nhau say đắm, anh cũng đã đấu tranh đến cùng để bảo vệ tình yêu nhưng không nổi. Mẹ anh gây áp lực và bắt anh phải cưới tôi. Ngày ấy tôi còn trẻ người non dạ, thấy anh đẹp trai, phong độ, trong lòng yêu thầm anh đã lâu, thêm vào đó lại được mẹ anh ủng hộ nên tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều chuyện anh có yêu mình hay không.

12 năm rồi, chị ấy chờ đợi để được làm vợ của chồng tôi (ảnh minh họa)
Anh cưới tôi để vừa lòng mẹ khi mà bà mắc bệnh. Chúng tôi đã kết hôn và nên duyên vợ chồng từ đó. Nhưng anh và người yêu không chấm dứt. Anh hứa với chị ấy sẽ cưới tôi cho vừa lòng mẹ nhưng rồi sẽ ly hôn để quay lại với chị ấy vì người mà anh yêu là chị. Tất nhiên lúc đó tôi không hề biết chuyện ấy. Anh nghĩ rằng một vài năm sau khi mẹ qua đời, anh sẽ quay về với người con gái mà anh yêu. Và chị ấy đồng ý chờ đợi anh. Chỉ vì một lời nói ấy mà chị đánh đổi 12 năm tuổi xanh để chờ anh.
Nhưng khi mẹ chồng tôi qua đời, tôi và chồng vẫn sống hạnh phúc. Càng sống tôi càng nhận ra chồng mình đã thay đổi. Anh không phải chỉ sống với tôi vì trách nhiệm mà còn vì tình yêu ngày một nảy nở. Nhiều lần tôi đi công tác, anh nóng ruột gọi điện cho vợ suốt giục về. Tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc của chồng khi bên tôi. Tôi cứ ngỡ rằng hạnh phúc của gia đình mình là viên mãn khi mà chúng tôi có với nhau 2 đứa con xinh xắn và ngoan ngoãn.
Nhưng câu chuyện năm xưa vẫn đeo bám chồng tôi. Chị ấy chưa lấy chồng và còn chờ đợi anh. Đã nhiều lần anh khuyên chị đi lấy chồng khi mà anh sợ rằng không thể ly hôn với tôi để quay về nhưng chị ấy vẫn quyết tâm đợi. Đã 12 năm trôi qua kể từ ngày anh chị phải chia tay chỉ vì mẹ chồng tôi không chấp nhận. 12 năm chị sống lặng thầm sau lưng anh, chứng kiến anh hạnh phúc đón nhận niềm vui làm bố, đón nhận tình cảm gia đình ấm áp, thiêng liêng. Còn chị, vẫn một mình lẻ bóng.
1389581056 12namtinhcuchochongtoibovo tinhyeugioitinh eva1.jpg2 12 năm tình cũ chờ chồng tôi bỏ vợ
Tôi không trách chị là người thứ ba xen vào gia đình tôi bởi vì chị vốn dĩ không phải là người đến sau. Chị ấy đã vì chồng tôi mà chịu quá nhiều thiệt thòi. (Ảnh minh họa)
Chồng tôi xót xa và thương chị ấy nhiều lắm. Chồng tôi đã thú nhận với tôi rằng tình xưa nghĩa cũ còn lại chỉ là một cái mắc nợ, một cái ơn quá lớn chứ không còn là tình yêu. Anh yêu tôi, yêu người vợ bao năm gắn bó với anh, không quản ngại điều gì vì anh. Tình yêu dành cho tôi là có thật và anh không muốn đánh mất tổ ấm này. Nhưng anh cũng cảm thấy tội lỗi vô cùng với chị ấy khi mà chị đã giữ đúng lời hứa, đã chờ đợi anh bao nhiêu năm nay. Giữa hai người họ cũng đã  có với nhau một cô con gái nhỏ. Cháu còn nhiều tuổi hơn con lớn của tôi (họ có con với nhau trước khi chúng tôi cưới). Giờ đây chị muốn anh thực hiện lời hứa năm xưa vì chị đã chờ đợi anh quá lâu.
Nghe câu chuyện của chồng mà chính tôi cũng không biết phải làm sao. Anh mắc kẹt giữa hai người phụ nữ mà anh đều yêu thương. Tôi không trách chị là người thứ ba xen vào gia đình tôi bởi vì chị vốn dĩ không phải là người đến sau. Chị ấy đã vì chồng tôi mà chịu quá nhiều thiệt thòi. Chồng tôi đã có lỗi với chị ấy, làm cho chị ấy khổ khi còn trẻ và giờ cũng vậy. Tôi cũng không biết phải làm gì nữa. Buông tay để chồng về sống bên người tình cũ thì tôi không muốn vì anh yêu tôi và tôi cũng yêu anh. Nhưng nếu để cho người phụ nữ đó phải lỡ dở cả cuộc đời thì thật tàn nhẫn. Chị ấy không có lỗi gì cả và nếu xét về tình yêu chị ấy cũng yêu anh không kém gì tôi? Tôi phải làm gì lúc này đây?

3 tháng trước khi cưới, cô ấy ăn ở như vợ chồng với người đàn ông khác mà tôi không hay biết.

Chị Thanh Bình thân mến
Hiện tại tôi đang rối bời, không biết phải nghĩ làm sao, mong chị cho tôi lời khuyên.
Tôi năm nay 27 tuổi và em 21 tuổi, yêu nhau hơn 4 năm nay. Vì hai bên gia đình không thích nhau nên chuyện tình của chúng tôi rất là khó khăn. Nhưng trải qua thời gian dài như thế thì hai bên gia đình cũng dần chấp nhận. Và tôi đã xây nhà chuẩn bị hỏi cưới. Cứ tưởng như hạnh phúc sẽ đến được với nhau thì mọi chuyện bắt đầu thay đổi.
Cách đây 3 ngày, tôi đã phát hiện cô ấy đã lừa dối tôi suốt hơn 3 tháng nay. Cô ấy làm ở tiệm tóc, vì nhà xa lại không có điều kiện nên cô ấy xin ở lại tiệm. Nhưng sự việc không phải như thế. Vì tôi vừa lo công việc vừa lo gia đình nên không có nhiều thời gian để bên cạnh cô ấy. Hàng tuần tôi vẫn dành thời gian 1 đến 3 buổi tối đến chơi với cô ấy hai ba tiếng đồng hồ. Và tôi rất yêu cô ấy nên tôi vẫn chu cấp tài chính đầy đủ để cô ấy tiếp tục làm việc.
Cách đây 3 ngày, tôi đã phát hiện cô ấy đã lừa dối tôi suốt hơn 3 tháng nay. Hai người bạn làm cùng cô ấy không muốn giấu giếm tôi, không muốn tôi bị lừa dối nên họ đã nói cho tôi một sự thật mà có nằm mơ tôi cũng không bao giờ dám nghĩ.
Sự thật là cô ấy quen tôi nhưng cô ấy còn quen một người nữa và 2 người thường xuyên đi khách sạn sống với nhau như vợ chồng. Từ lúc vừa vào làm tới nay cũng hơn 3 tháng mà bấy lâu nay tôi không biết, tôi cứ ngỡ ra cô ấy tối ngủ ở tiệm. Đi chơi với tôi về, tôi vừa quay lưng là người đó chạy tới chở đi khách sạn ngủ. Vì tôi quan tâm nên ngày nào tôi cũng hỏi thăm rất nhiều thì cô ấy nói lúc nào cũng ngủ ở tiệm, Vì tình yêu tôi rất tin tưởng cô ấy nên tôi rất tin, mà thật ra cô ấy rất ít khi ngủ ở tiệm. Họ đã thuê khách sạn cả tháng để ở.Trong khi cô ấy lúc nào cũng nói yêu tôi và muốn cưới tôi.
Tôi chu cấp tiền bạc, tài chính cho cô ấy để rồi cô ấy ngủ với người khác ngay trước mắt tôi (ảnh minh họa)

Những người bạn ở tiệm cũng có khuyên là cô ấy không nên làm như vậy, sẽ làm tổn thương tôi nhiều. Và cô ấy bỏ ngoài tai và trả lời có nằm mơ tôi cũng không nghĩ ra điều đó nên cô ấy không sợ. Rằng, tôi là người chu cấp vật chất của cô ta, người kia chu cấp sự thỏa mản và không muốn bỏ người nào. Và khi Tết này tôi cưới thì cô ấy sẽ bỏ tất cả số điện thoại liên lạc với người đó để cưới tôi. Và còn nhiều chuyện tế nhị phòng the mà không một người nào có thể dám nói, thậm chí không sử dụng biện pháp an toàn lây nhiễm.
Sự việc tôi nghe như rơi từ vực thẩm. Ban đầu tôi cũng không tin, vì người yêu tôi nói rất là yêu tôi, lúc nào cũng nghe lời tôi, không bao giờ đi chơi bậy bạ nên tôi đã bắt đầu điều tra và bắt quả tang cô ta ở khách sạn với người đó.
Tôi có hỏi thì cô ta nói tôi ít bên cạnh cô ấy, nên cô ấy đã đi đến với người kia nhưng vẫn còn yêu tôi. Sự việc lừa dối này xảy ra như thế này không thể chấp nhận được nên tôi đã nói lời chia tay. Người bạn trai của cô ta không có nhà cửa nghề nghiệp ổn định và nhìn cũng không thấy là người đàng hoàng. Những người bạn ở tiệm tóc cũng nói như thế, lợi dụng thân xác cô ấy thôi. Tuy chia tay nhưng vì tình nghĩa tôi rất lo lắng cho cô ấy, không biết sao này không có tôi cô ấy sống như thế nào. Cô ấy chỉ có một mình, cha mẹ li dị không ai chăm sóc. Những hình ảnh
giường chiếu của cô ấy và người kia, những hình ảnh yêu thương của chúng tôi cứ tồn đọng trong đầu tôi không thể nào quên được. Khi tôi đang viết tâm sự này thì đầu óc tôi rất rối bời. Mong chị cho tôi lời khuyên. Tôi đang rất tuyệt vọng. (Bạn đọc)
Trả lời:
Bạn thân mến! Cảm ơn bạn đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư, Thanh Bình hiểu rằng bạn đang phải trải qua những tháng ngày vô cùng khó khăn khi bị bạn gái lừa dối. Cuộc hôn nhân tưởng chừng như mở ra trước mắt giờ đột ngột bị dừng lại vì sự phản bội trắng trợn của bạn gái. Anh đã nói lời chia tay nhưng trong lòng còn nặng tình nghĩa và không biết làm thế nào để quên được cô ấy.
1389578726 vosapcuoisongvoinguoikhac tinhyeugioitinh eva1.jpgs Bàng hoàng phát hiện vợ sắp cưới sống với người khác
Có nằm mơ tôi cũng không tin nổi vợ sắp cưới của mình lại sống với người khác trước khi chúng tôi cưới chỉ 3 tháng (Ảnh minh họa)
Thanh Bình xin chia sẻ cùng anh nỗi khổ tâm này. Quả thực, nó là chuyện không dễ dàng một chút nào với bất kì ai. Mặc dù anh đau khổ và nuối tiếc, dù trong lòng còn nặng tình và lo lắng cho cô ấy nhưng Thanh Bình thực sự khuyên anh nên chấm dứt tất cả với cô gái đó. Cô ấy hoàn toàn không xứng đáng với tấm chân tình của anh dành cho cô ta.
Chuyện hoàn cảnh của cô ta đáng thương không phải là trách nhiệm mà anh phải gánh giùm. Mỗi người trong chúng ta đều phải sống và đối diện với vấn đề của mình. Nếu như cô ta biết nghĩa, biết trân trọng anh, hiểu được tình yêu mà anh dành cho cô ta thì cô ta đã không bao giờ làm như vậy. Việc làm của cô ta không phải chỉ đơn giản là say nắng một người khác, không phải là lầm lỡ mà là sự phản bội một cách trắng trợn. Điều đó không thể tha thứ được vì nó thuộc về phạm trù tư cách, đạo đức.
Anh cần phải mạnh mẽ đối diện với sự thật này và dũng cảm vượt qua tất cả. Một người tốt như anh xứng đáng yêu một cô gái khác tốt hơn thế. Hãy quên đi mọi chuyện và để cô ấy sống với cuộc đời mà cô ấy đã lựa chọn.
Chúc anh sớm nguôi ngoai nỗi đau này và tìm được hạnh phúc đích thực cho mình.

Mặc dù ngồi bên tôi nhưng ánh mắt anh vẫn dán vào những cô gái nóng bỏng bên cạnh.

Hôm qua, tôi cùng bạn trai ngồi xem một chương trình truyền hình trên TV. Xem đến giữa chương trình, anh ấy bỗng thốt ra rằng: "Ôi! nóng bỏng quá!”, rồi nhìn chằm chằm vào những cô người đẹp trên TV.
Thấy vậy, tôi đã cố tình đổi chủ đề nhưng chỉ một lát sau, anh ấy lại đưa những cô nàng nóng bỏng ấy ra suýt xoa. Những lúc như vậy, tôi đã thử rất nhiều trò ngớ ngẩn để mong làm sao nhãng suy nghĩ của anh ấy... nhưng đều vô tác dụng. Tôi phát cáu vì những lời khen không tiếc lời của anh ấy dành cho những cô gái khác mà chưa bao giờ dành cho tôi, cô gái ngồi cạnh anh đây, người yêu anh đây. Anh ấy chỉ biết nói “ổn” hay “được” mỗi khi tôi hỏi anh nghĩ gì về vẻ bề ngoài hấp dẫn của tôi.

Rõ ràng anh ấy không bao giờ nhận ra sự tức giận trong tôi và cứ tiếp tục khen những người con gái khác. Những điều nhỏ nhoi ấy đã vô tình làm tổn thương, ám ảnh suy nghĩ trong tôi. Tại sao anh lại có thể “cho không” những lời nói bay bổng ấy cho những cô gái khác... bất cứ cô gái nào lọt vào tầm nhìn của anh: từ cô mẫu ảnh, cô dẫn chương trình TV, hay cô bé nào đó mà chúng tôi gặp khi đi uống café với nhau? Nhưng điều làm tôi đau lòng đó là anh không bao giờ dành những lời quý giá ấy cho tôi- bạn gái của anh?
Khi tôi chất vấn, anh thản nhiên trả lời rằng:
- Vì cô ấy quá ngon, quá đẹp và quá nóng bỏng!
- Vậy cớ sao không bao giờ anh nói với người yêu những lời như vậy? - tôi hỏi tiếp.
Nhưng câu trả lời tôi nhận được chỉ là những câu biện minh quanh co sáo rỗng. Tôi chắc chắn rằng, cô gái nào cũng như vậy, đều muốn mình là người đẹp nhất trong mắt người yêu, còn tôi cũng chỉ mong anh ấy công bằng, nói với tôi những điều tương tự.
Tuy nhiên, người yêu tôi lại cho rằng, anh ấy không cần thiết phải làm như vậy. Hơn nữa, đã nhiều lần anh ấy nói tôi là người hay ghen tuông tào lao, vớ vẩn. Sao anh lại nói những lời như vậy với tôi chứ? Mọi gã đàn ông trên đời đều háo sắc vậy sao? Tôi cũng là một cô gái không đến nỗi nào, nếu không muốn nói là xinh đẹp nhưng tại sao tôi không nhận được sự công bằng từ người yêu mình? Tôi đã sai ở đâu?
Bạn trai mê mệt gái "nóng bỏng" - 1
Tại sao anh không bao giờ dành những lời khen ngợi ấy cho tôi? (Ảnh minh họa)
Trả lời:
Điều đầu tiên bạn cần phải hiểu đúng là việc bạn trai bạn có gán cho những cô gái vô danh kia là “gái hot”, không đồng nghĩa với việc bạn kết luận mọi đàn ông đều như vậy. Việc đối phương đưa những lời nhận xét có phần thiên vị với những cô gái kia ngay trước mặt bạn, cũng chưa thể kết luận anh ta thiên vị họ mà không nghĩ bạn cũng “hot” không kém.
Nếu giờ anh ta lại quay ngoắt 180 độ, nói những lời còn bay bổng hơn với bạn, muốn làm vui lòng và làm bạn hết giận thì đó chỉ là đạo đức giả. Lúc này mới chính là mối lo lớn liên quan tới vấn đề có dấu hiệu bồ bịch của anh ta sau này. Vì vậy, những hành động như: ghen tuông, phát cáu hay làm mọi trò ngớ ngẩn để làm sao nhãng anh ta của bạn đều vô tác dụng, đôi khi còn phản tác dụng, khiến đối phương mệt mỏi và bị bạn gò bó.
Tự do ngôn luận cho phép mỗi người đều có quyền nói lên những nhận xét cá nhân của mình về những cô gái/ chàng trai khác. Bạn nên nhìn vào thực tế một chút, theo kết quả của rất nhiều những cuộc khảo sát lớn nhỏ từ lâu nay kết luận rằng, phái mạnh là những người có tư tưởng tình dục cao hơn ở phái đẹp. Nghe có vẻ như khá bất công và vô lý nhưng thực tế là như vậy.
Cho dù anh ta có nói ra thành lời hay không nhưng chắc chắn trong thâm tâm không ít thì nhiều, anh ta cũng có xu hướng “đẹp hóa”. Vì vậy, đôi khi bộc lộ ra những cảm xúc thật của người yêu bạn cũng là một dấu hiệu tốt cho thấy anh ấy hoàn toàn bình thường về tâm sinh lý, hãy tôn trọng quyền tự do ngôn luận.
Những lý do thuộc về tâm lý của phái đẹp mà bạn đưa ra cũng hoàn toàn không sai, và rất có lý để bạn giận giữ. Mọi chàng trai hay cô gái đều muốn biết rằng, đối phương của mình nghĩ gì về vẻ ngoài hấp dẫn của mình. Tất nhiên thật tuyệt với khi họ nghĩ bạn đẹp, bạn nóng bỏng, hấp dẫn - đây là một trong những yếu tố gắn kết mọi mối quan hệ yêu đương gần nhau hơn.
Bạn trai bạn tuyên bố không quan tâm tới những điều ghen tuông của bạn, hay anh ta thể hiện sự quan tâm qua lời nói hoặc suy nghĩ… đều rất khó để bạn biết được đó là lời nói thật lòng hay chỉ là những lời nói có cánh, làm cho bạn vui.
Vì vậy, những điều bạn nên biết thông qua giác quan thứ sáu của một người phụ nữ đó là anh ấy có yêu bạn hay không. Đừng chỉ dùng những trực quan bên ngoài mà phán xét sai lầm, mà hãy dùng cái “cảm nhận” của bạn để xem liệu anh ấy có nghĩ bạn đẹp, bạn hấp dẫn không. Bởi khi yêu, người yêu mình dù xấu hay đẹp cũng đều là người mình yêu nhất và trở nên đẹp đẽ trong mắt họ.
Cũng có thể bạn trai bạn là mẫu người đàn ông dù rất ngưỡng mộ vẻ đẹp của bạn nhưng anh ta lại từ chối nói ra thành lời. Tuýp người như vậy thường sẽ biểu hiện tình yêu thầm kín của mình qua hành động chứ không phải chỉ qua lời nói với người yêu.
Một lời khuyên cuối cho bạn đó là đừng bao giờ đánh giá một người đàn ông chỉ qua trực quan bên ngoài, thay vào đó hãy cảm nhận tình yêu của họ từ sâu bên trong.

Bây giờ đã vậy, mai mốt cưới nhau, làm sao tôi có thể sống nổi dưới ách thống trị của cả gia đình vợ?

Bây giờ thì tôi biết bị người khác “trèo lên đầu, lên cổ” là như thế nào. “Anh về nói với ba mẹ phải qua đây xin lỗi ba má em. Nếu không, em không hứa là sẽ yên chuyện đâu đấy. Nghèo mà không biết thân phận”- giọng Bích Liên the thé thật chói tai.


                              Chẳng lẽ tôi lại lấy cái chết ra để dọa lại họ như họ đã từng dọa tôi? (Ảnh minh họa)
Tôi biết chuyện ba mẹ tôi tự ý mang lô hàng thế chấp để vay tiền trả lương công nhân mà không xin phép ba mẹ Bích Liên là không đúng. Thế nhưng, ba mẹ tôi làm chuyện đó vì lợi ích, danh dự của công ty chứ đâu phải tư túi mà con dâu tương lai lại nặng lời như vậy? Đúng là sui gia hùn hạp làm ăn thật khó, nhất là khi ba mẹ tôi lại dưới quyền ba má Bích Liên, chuyện gì cũng có thể bị sui gia và cả con dâu tương lai xài xể, nặng nhẹ.

“Sao chưa đi, còn ngồi đó làm gì?”- thấy tôi còn chần chừ, Bích Liên quát. Tôi đứng bật dậy: “Ừ, thì đi!”.Nhưng tôi không về nhà, cũng không nói gì với ba mẹ về những điều Bích Liên nhắn gởi. Tôi rủ thằng bạn thân đi nhậu. Hắn trợn mắt: “Bộ trời sắp sập rồi hay sao mà rủ tao nhậu? Không sợ con cọp cái ở nhà à?”. Tôi lắc đầu: “Dẹp đi. Đừng nhắc cô ấy với tao nữa, mắc ói quá rồi đây”.
Tôi nhậu say bí tỉ, hôm sau không đến công ty. Bích Liên gọi điện không được thì nhắn tin. Hết nhắn nhẹ nhàng, nàng lại chửi mắng, miệt thị như xưa nay nàng vẫn làm. Gọi, nhắn không ăn thua, nàng đến tận nhà xông vào phòng kéo tóc tôi dựng dậy: “Tưởng anh chết rồi chớ, hóa ra lại chết dí ở đây. Đúng là đồ ăn hại”.
Tôi đau quá nên nổi khùng gạt mạnh tay Bích Liên: “Em làm cái gì vậy?”. “Nắm đầu anh, không thấy sao còn hỏi? Bảo anh làm gì, anh còn nhớ không?”- Bích Liên tức tối. Tôi nhìn thẳng mặt nàng: “Em về đi, nói thiệt, thấy cái mặt em, anh nổi da gà... Đàn bà con gái gì mà dữ như quỷ sứ. May mà chưa cưới...”. “Cái gì, đuổi tôi hả? Biết cái nhà này là của ai không mà đuổi? Không nhớ thì tôi nhắc cho: Cái nhà này ba mẹ đã gán nợ cho nhà tôi, cả nhà anh đang ở đậu, biết không?”.
Bích Liên luôn biết đánh vào điểm yếu của tôi. Nếu ba mẹ tôi không làm ăn thua lỗ, nợ nần thì đâu phải lệ thuộc nhà Bích Liên như vậy. Càng nghĩ tôi càng thấy nhục. Không chỉ bị sui gia coi thường mà cả con dâu tương lai cũng không coi nhà chồng ra gì. Bây giờ đã vậy, mai mốt cưới nhau, làm sao tôi có thể sống nổi dưới ách thống trị của cả gia đình vợ?
Chuyện rồi cũng tới tai ba mẹ tôi. Ba tôi bảo: “Ba cũng thấy mệt mỏi lắm rồi. Bạn bè bình thường thì không sao chớ dính tới tiền bạc thì khó lắm. Ba biết bên anh sui coi nhà mình không ra gì, thật khổ tâm hết sức...”. Mẹ tôi cũng buồn rầu: “Hay là mình bán cái nhà này, trả hết nợ bên kia cho khỏe; nếu có dư chút đỉnh thì mua miếng đất cất nhà... chớ lệ thuộc người ta như vầy hoài cũng khó”.
Ba mẹ tôi nói là làm. Bích Liên biết chuyện vội chạy sang tru tréo: “Ba mẹ lại muốn qua mặt ba má con lần nữa hay sao? Đúng là không biết điều mà”. Ba tôi vẫn ôn tồn: “Không phải ba mẹ muốn qua mặt anh chị sui, chẳng qua là ba mẹ muốn mọi chuyện đâu ra đó, không còn nợ nần gì nhau cho dễ tính. Ba không muốn chuyện hôn nhân của tụi con bị tiền bạc chi phối. Con đâu biết là người ta nói sau lưng ba mẹ đủ điều...”. Bích Liên tiu nghỉu: “Thì ba mẹ đừng nghe”. Quay sang tôi, nàng nhẹ nhàng: “Ý anh sao?”. Tôi bảo: “Ba mẹ đã bàn với anh rồi, cứ vậy mà làm. Em về đi, đừng ở đây làm rộn ba mẹ”.
Cũng phải mất 10 phút nữa Bích Liên mới chịu ra về. Từ hôm đó, bỗng dưng ngày nào nàng cũng giục cưới dù gia đình hai bên đã chọn ngày lành vào tháng 6 năm sau. Nàng giục đến nỗi tôi phát quạu: “Không có cưới xin gì nữa”
Tôi nói là làm. Mấy hôm sau tôi qua nhà cha mẹ vợ tương lai. Có lẽ tưởng tôi qua để năn nỉ, xin lỗi vụ ba mẹ tôi rao bán nhà nên ông bà không thèm tiếp. Tôi chờ hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng phải ra. Vừa thấy tôi, mẹ vợ tương lai nhăn mặt: “Tôi đã nói với anh rồi, biết điều thì còn nói chuyện, không biết điều thì về đi”. Cha vợ tương lai của tôi cũng phụ họa: “Anh về kêu anh chị sui qua đây nói chuyện chớ tôi không nói với con nít”.
Phải cố gắng lắm tôi mới kiềm chế được. Hai nhà trước đây vốn là chỗ bạn bè. Tôi với Bích Liên biết nhau từ nhỏ. Chuyện hôn nhân của hai đứa cũng do gia đình sắp đặt. Gặp lúc gia đình nguy khốn, có người đứng ra trợ giúp nên dẫu biết Bích Liên tính khí dữ dằn và gia đình nàng rất khinh người nhưng tôi vẫn bấm bụng chịu đựng. Cứ nghĩ mọi chuyện rồi sẽ thay đổi một khi trở thành người nhà của nhau, không ngờ tình hình ngày càng tồi tệ hơn. Trong suy nghĩ của gia đình Bích Liên, chúng tôi là những kẻ hạ tiện, vô dụng, ăn bám dù ba mẹ và mấy anh em tôi phải làm cật lực cho công ty của họ…
“Nếu không có sự tôn trọng dành cho nhau thì con nghĩ chúng ta nên chia tay. Từ mai, nhà con sẽ không làm việc cho công ty của ba mẹ nữa. Nợ nần thì nhà con sẽ trả đủ. Còn chuyện của con với Bích Liên thì con cũng xin lỗi ba mẹ vì con không thể tiếp tục...”- tôi nói rành rẽ từng câu.
Ba má vợ tương lai của tôi trợn tròn mắt. Có lẽ họ không ngờ tôi lại nói ra những điều này. Cả Bích Liên vừa về tới cũng đã kịp nghe thấy. Nàng chụp lấy áo tôi kéo mạnh khiến tôi suýt ngã: “Anh dám nói như vậy với ba mẹ hả? Anh muốn chết hả?”. Tôi gỡ tay nàng ra: “Em nhìn lại mình đi. Anh thấy không có lý do gì để gắn bó cuộc đời với một người phụ nữ như em. Xin phép hai bác, con về”.
Nói rồi tôi quay lưng bỏ về, trong bụng rất hả hê như thể vừa cởi được gông xiềng. Mà đúng là tôi đã cởi bỏ được gông xiềng khi tôi đã dám gọi họ là “hai bác” thay cho từ “ba mẹ” hằng ngày. Bích Liên chạy theo túm lấy lưng áo tôi: “Anh đứng lại. Anh không thể nói bỏ là bỏ được. Nếu anh bỏ em, em sẽ chết trước mặt anh cho anh coi”. Tôi dứt mạnh tay Bích Liên ra: “Cuộc sống là của em, em muốn làm gì với nó thì tùy em”.
Tôi bỏ về. Ngay tối đó, tôi nhận được điện thoại của mẹ Bích Liên. Bà mếu máo nói rằng cô con gái rượu của mình đã uống thuốc ngủ quá liều, phải chở vô bệnh viện cấp cứu. Bà năn nỉ tôi vào bệnh viện với con gái mình. Tôi chạy vô bệnh viện. Bích Liên vẫn chưa tỉnh. Bác sĩ vừa súc ruột cho nàng. “Nếu chậm trễ một chút nữa thì không cứu kịp đâu”- vị bác sĩ bảo tôi.
Mãi tới sáng hôm sau Bích Liên mới tỉnh. Nàng giữ chặt tay tôi: “Anh ở lại đây với em, đừng bỏ em…”.Tôi làm thinh. Mẹ Bích Liên mang đồ ăn vào. Nàng ăn một hơi hết tô hoành thánh. Tôi nghĩ bụng, ăn được như vậy thì chắc không chết đâu. Tôi nhìn kỹ Bích Liên. Nàng không có vẻ gì là vừa từ cõi chết trở về. Hay là họ về hùa nhau gạt tôi?
Con Liên mà có chuyện gì thì tôi không tha cho anh đâu”- ba nàng đe dọa. Trong khi đó, mẹ nàng ngọt ngào: “Nó đang bệnh, con đừng làm gì phật ý nó. Coi như mẹ năn nỉ con đó”. Cứ vậy, người đập, kẻ xoa khiến tôi khó chịu vô cùng. Còn Bích Liên thì sau khi ra viện về nhà đến nay bỗng hiền ngoan như chú cừu non. Tuy vậy, nàng vẫn đe tôi: “Nếu anh bỏ em thì em chết cho coi”.
Tôi thật sự không muốn dính líu gì với nhà ấy nữa. Lòng tôi cũng không hề có chút tình cảm nào dành cho cô con gái rượu của nhà họ. Tôi thật sự muốn dứt ra. Nhưng họ cứ bủa vây tôi bằng những thứ lưới rập vô hình như vậy, làm sao tôi thoát ra bây giờ? Chẳng lẽ tôi lại lấy cái chết ra để dọa lại họ như họ đã từng dọa tôi?